Bón phân là một trong những công việc ảnh hưởng trực tiếp đến sinh trưởng và chất lượng cây dược liệu. Tuy nhiên, với cây dược liệu, bón nhiều phân chưa chắc cây sẽ tốt. Quan trọng hơn là chọn đúng loại phân, bón đúng thời điểm và phù hợp với nhu cầu của từng loại cây.
Đặc biệt tại Tây Nguyên, điều kiện đất đai, lượng mưa và mùa khô có sự khác nhau giữa các khu vực. Vì vậy, bà con nên căn cứ vào tình trạng đất và cây trồng thực tế thay vì áp dụng một công thức phân bón cố định cho mọi vùng.

1. Xác định nhu cầu dinh dưỡng của từng loại cây
Mỗi loại cây dược liệu có đặc điểm sinh trưởng và yêu cầu dinh dưỡng riêng. Có cây thu hoạch chủ yếu phần thân, lá; có cây lấy rễ, củ hoặc các bộ phận khác làm nguyên liệu. Vì vậy, chế độ bón phân cần được xây dựng dựa trên đặc điểm của cây, giai đoạn sinh trưởng và bộ phận thu hoạch.
Bà con không nên chỉ dựa vào màu lá hoặc tốc độ phát triển của cây để quyết định tăng lượng phân. Cây xanh tốt, nhiều thân lá chưa đồng nghĩa với nguyên liệu đạt chất lượng.
Đối với vùng trồng dược liệu, mục tiêu của việc bón phân là giúp cây sinh trưởng cân đối, duy trì sức khỏe và tạo nguồn nguyên liệu ổn định, an toàn, phù hợp với yêu cầu chế biến.
2. Kiểm tra đất trước khi tăng lượng phân
Đất cung cấp một phần dinh dưỡng cho cây và quyết định khá lớn đến khả năng hấp thu phân bón. Nếu đất đã có đủ một số chất dinh dưỡng nhưng vẫn tiếp tục bón với lượng cao, cây chưa chắc sử dụng hiệu quả, trong khi chi phí sản xuất tăng và dễ gây mất cân đối dinh dưỡng trong đất.
Trước khi xây dựng chế độ bón phân, bà con nên kiểm tra các chỉ tiêu cơ bản của đất như pH, hàm lượng chất hữu cơ và một số chất dinh dưỡng chính. Kết quả phân tích giúp xác định đất đang thiếu, đủ hay dư chất nào để có hướng bổ sung phù hợp.
Với những vùng trồng dược liệu lâu năm, nên kiểm tra đất định kỳ. Việc này giúp điều chỉnh lượng và loại phân theo từng vụ, hạn chế bón dư và duy trì độ phì của đất về lâu dài.

3. Bổ sung chất hữu cơ để cải thiện đất
Phân hữu cơ giúp bổ sung chất hữu cơ, cải thiện độ tơi xốp và khả năng giữ ẩm của đất, đồng thời tạo môi trường thuận lợi cho bộ rễ phát triển. Đây là nguồn dinh dưỡng nên được quan tâm trong quá trình canh tác dược liệu, đặc biệt với những vùng trồng lâu năm.
Tuy nhiên, không nên sử dụng phân hữu cơ chưa được xử lý. Phân chưa hoai mục có thể chứa mầm bệnh, hạt cỏ dại và một số tác nhân gây ảnh hưởng đến rễ hoặc làm giảm chất lượng đất.
Bà con nên sử dụng nguồn phân có nguồn gốc rõ ràng, đã được xử lý đúng kỹ thuật và bón với lượng phù hợp. Đối với vùng trồng dược liệu, việc kiểm soát nguồn phân ngay từ đầu cũng góp phần hạn chế nguy cơ ảnh hưởng đến chất lượng nguyên liệu sau thu hoạch.
4. Bón cân đối đạm, lân và kali
Đạm (N), lân (P) và kali (K) là ba nhóm dinh dưỡng đa lượng cây trồng cần với lượng tương đối lớn. Tuy nhiên, nhu cầu của cây thay đổi theo loài cây, giai đoạn sinh trưởng và điều kiện đất. Vì vậy, không nên áp dụng một tỷ lệ phân cố định cho tất cả các loại dược liệu.
- Đạm (N): cần thiết cho quá trình hình thành và phát triển thân, lá, tạo sinh khối.
- Lân (P): tham gia vào quá trình phát triển bộ rễ và chuyển hóa năng lượng của cây.
- Kali (K): hỗ trợ nhiều quá trình sinh lý, giúp cây điều hòa nước và tăng khả năng chống chịu với điều kiện bất lợi.
Bà con không nên tăng lượng đạm chỉ vì muốn cây nhanh xanh, nhiều lá. Thừa đạm có thể làm cây sinh trưởng mất cân đối, đồng thời làm tăng chi phí và ảnh hưởng đến hiệu quả sử dụng phân bón. Với cây dược liệu, cần ưu tiên chế độ dinh dưỡng cân đối, phù hợp với mục đích thu hoạch và yêu cầu chất lượng nguyên liệu.

5. Chia lượng phân theo từng giai đoạn
Không nên tập trung toàn bộ lượng phân vào một lần bón. Nên chia lượng phân thành các đợt phù hợp với từng giai đoạn phát triển để cây có thể sử dụng dinh dưỡng hiệu quả hơn.
Khi cây mới trồng, bộ rễ còn yếu nên ưu tiên tạo điều kiện để cây bén rễ và phục hồi. Đến giai đoạn sinh trưởng mạnh, nhu cầu dinh dưỡng tăng theo tốc độ phát triển của cây. Gần thời điểm thu hoạch, chế độ bón cần được điều chỉnh theo đặc điểm từng loại dược liệu và bộ phận sử dụng làm nguyên liệu.
Bón phân theo từng giai đoạn giúp hạn chế tình trạng dư thừa dinh dưỡng, giảm thất thoát và tránh gây áp lực cho bộ rễ. Quan trọng nhất là lượng phân cần được điều chỉnh theo tình trạng thực tế của cây và đất, thay vì áp dụng một công thức cố định cho mọi vùng trồng.
6. Không bón phân khi đất quá khô
Độ ẩm đất ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình hòa tan và hấp thu dinh dưỡng của cây. Khi đất quá khô, cây hấp thu dinh dưỡng kém, trong khi bón phân không đúng cách có thể làm tăng nguy cơ gây ảnh hưởng đến bộ rễ.
Tại Tây Nguyên, bà con cần đặc biệt lưu ý vấn đề này trong mùa khô. Trước khi bón, nên kiểm tra độ ẩm đất và chủ động tưới khi cần, tạo điều kiện để phân được hòa tan và cây hấp thu tốt hơn.
Trong mùa mưa, không nên bón khi đất đang ngập nước hoặc ngay trước những đợt mưa lớn. Nước dư thừa có thể làm dinh dưỡng bị rửa trôi, giảm hiệu quả sử dụng phân và gây lãng phí chi phí đầu tư.
Vì vậy, thời điểm bón phân nên được xác định dựa trên độ ẩm đất, thời tiết và tình trạng thực tế của cây, thay vì chỉ dựa vào lịch bón cố định.

7. Bón đúng vị trí, tránh làm tổn thương rễ
Không chỉ lượng phân, vị trí và cách bón cũng ảnh hưởng đến hiệu quả sử dụng dinh dưỡng. Bón phân quá sát gốc, đặc biệt với các loại phân có hàm lượng dinh dưỡng cao, có thể làm tăng nồng độ muối quanh vùng rễ và gây ảnh hưởng đến cây.
Tùy từng loại dược liệu và đặc điểm bộ rễ, phân có thể được bón ở vùng đất xung quanh gốc hoặc theo phạm vi tán cây. Khi bón, nên phân bố tương đối đều, tránh dồn phân vào một điểm.
Sau khi bón, có thể tưới nước với lượng phù hợp hoặc lấp đất theo yêu cầu của loại phân. Cách làm này giúp phân tiếp xúc tốt hơn với đất, hạn chế thất thoát và tạo điều kiện để cây hấp thu dinh dưỡng hiệu quả.
8. Cây dược liệu cần chú trọng an toàn nguyên liệu
Với cây dược liệu, chất lượng nguyên liệu không chỉ phụ thuộc vào giống và kỹ thuật chăm sóc mà còn liên quan đến nguồn phân bón và các vật tư sử dụng trong suốt quá trình canh tác.
Bà con nên lựa chọn phân bón có nguồn gốc rõ ràng, sử dụng đúng loại, đúng liều lượng và đúng hướng dẫn. Không nên tự ý tăng lượng phân với mục đích thúc cây phát triển nhanh, vì dinh dưỡng dư thừa có thể làm cây sinh trưởng mất cân đối và ảnh hưởng đến hiệu quả canh tác.
Đối với vùng trồng dược liệu theo hướng sản xuất hàng hóa, nên ghi chép đầy đủ việc sử dụng phân bón và các vật tư đầu vào: loại sản phẩm, thời điểm, lượng sử dụng và khu vực áp dụng. Đây là cơ sở để kiểm soát quá trình sản xuất, phục vụ truy xuất nguồn gốc và nâng cao tính ổn định của nguyên liệu.

9. Theo dõi cây sau khi bón phân
Sau mỗi lần bón phân, bà con nên theo dõi tình trạng cây trong những ngày tiếp theo để đánh giá hiệu quả và kịp thời điều chỉnh. Quan sát màu lá, tốc độ sinh trưởng và tình trạng thân, rễ sẽ giúp phát hiện sớm những bất thường.
Nếu cây phát triển ổn định, có thể tiếp tục duy trì chế độ chăm sóc hiện tại. Trường hợp xuất hiện vàng lá, cháy mép lá, cây chậm phát triển hoặc sinh trưởng bất thường, không nên vội tăng lượng phân mà cần tìm nguyên nhân.
Những biểu hiện này có thể xuất phát từ nhiều yếu tố như thiếu hoặc thừa dinh dưỡng, thiếu nước, úng rễ, sâu bệnh hoặc pH đất không phù hợp. Xác định đúng nguyên nhân trước khi xử lý sẽ giúp tránh bón phân không cần thiết và hạn chế ảnh hưởng đến cây.
Bón đúng để cây khỏe, đất bền
Bón phân cho cây dược liệu không nên đặt nặng việc sử dụng thật nhiều phân mà cần hướng đến đúng nhu cầu của cây và duy trì sức khỏe đất lâu dài.
Với các vùng trồng dược liệu tại Tây Nguyên, bà con nên kết hợp kiểm tra đất, sử dụng nguồn phân phù hợp, quản lý nước và theo dõi cây trong từng giai đoạn. Khi quy trình bón phân được kiểm soát ngay từ đầu, cây có điều kiện sinh trưởng ổn định hơn, đồng thời tạo nền tảng để xây dựng nguồn nguyên liệu dược liệu đồng đều và an toàn.
Đây cũng là hướng mà HTX Hena có thể đồng hành cùng người trồng thông qua việc lựa chọn giống, hướng dẫn kỹ thuật và từng bước chuẩn hóa quy trình chăm sóc phù hợp với từng loại cây dược liệu và điều kiện vùng trồng.
